
Sáng Thứ bảy ngày 25/04/2026, sân trường Victoria Thăng Long 3 đã có một vẻ đẹp rất riêng. Sức hấp dẫn của buổi thi không nằm ở sự náo nhiệt bên ngoài, mà ở vẻ đẹp lặng sâu của từng dáng ngồi, từng nét bút, từng ánh mắt chăm chú trước trang giấy trắng. Trên những giá vẽ mộc mạc, giữa khoảng sân quen thuộc của nhà trường, các em học sinh từ lớp 1 đến lớp 9 lặng lẽ, chăm chú, miệt mài với giấy trắng, bút màu và trí tưởng tượng của mình. Chính sự tập trung ấy đã làm nên một không gian sáng tạo trong trẻo, trang trọng và đáng tự hào.

Điều đáng quý nhất trong buổi thi hôm nay không chỉ nằm ở kết quả cuối cùng, mà ở quá trình các em tự mình tạo ra thế giới của mình bằng màu sắc. Mỗi bức tranh là một cách nhìn riêng, một cảm xúc riêng, một lời kể rất hồn nhiên về đất nước, gia đình, mái trường, thiên nhiên và niềm vui tuổi nhỏ.

Có bức tranh của Minh Thư, lớp 1V1, với những mảng xanh lớn, con đường xám uốn qua không gian thiên nhiên, cho thấy một cách nhìn khá chững chạc về cảnh quan và chiều sâu. Ở đó, màu xanh không chỉ là màu của cây cối, mà còn là cảm giác bình yên, rộng mở, như một khoảng thở trong tâm hồn trẻ nhỏ.

Bức tranh của Minh Phương, lớp 1TTH lại mang một vẻ đẹp rất hồn nhiên. Lá cờ Tổ quốc tung bay dưới cầu vồng, phía dưới là con đường, ngôi nhà, bãi cỏ, mặt trời và những nhân vật nhỏ xinh. Nét vẽ còn thơ trẻ, bố cục còn ngây ngô, nhưng chính sự ngây ngô ấy làm nên sức lay động. Đất nước trong tranh của em là nơi có cờ đỏ sao vàng, có nhà, có nắng, có hoa, có những trò chơi và có niềm vui rất trong trẻo.

Đặc biệt, bức tranh với dòng chữ “Đất nước trọn niềm vui” là một hình ảnh rất đáng lan toả. Trong tranh có lá cờ đỏ sao vàng, có ngôi nhà màu cam với trái tim đỏ, có ba gương mặt trẻ thơ, có những toà nhà cao tầng phía sau và những mảng xanh bao bọc xung quanh. Bức tranh ấy có thể chưa hoàn chỉnh về kỹ thuật, nhưng lại rất trọn vẹn về thông điệp. Với các em, đất nước không phải điều gì xa xôi. Đất nước là mái nhà, là gia đình, là tình yêu thương, là sự phát triển, là màu xanh và là niềm vui được sống trong bình yên.

Bức tranh của Hà Liên Ngọc, lớp 1V1 cũng đem đến một cảm giác rất dễ thương. Một ngôi nhà trên cây, cầu trượt, xích đu, hoa, nắng, mây và cây trái tạo thành một thế giới nhỏ đầy mộng tưởng. Đó là thế giới mà trẻ em cần có – nơi để chơi, để tưởng tượng, để gần thiên nhiên và nuôi dưỡng cảm xúc. Trong thời đại số, khi trẻ dễ bị cuốn vào màn hình, những bức tranh như thế nhắc người lớn rằng tuổi thơ vẫn cần khoảng sân, bóng cây, trò chơi, màu sắc và sự tự do sáng tạo.

Một bức tranh khác với chủ đề “Chúc mừng ngày 30/4” lại thể hiện rõ cảm xúc về ngày thống nhất đất nước. Lá cờ đỏ sao vàng được đặt trang trọng ở trung tâm, phía trên là con số 30/4, phía dưới là cột cờ, bậc thềm, hàng cây và bầu trời xanh. Nét vẽ giản dị nhưng thông điệp rất rõ ràng. Đó là cách các em tiếp nhận lịch sử bằng hình ảnh gần gũi nhất – không nặng nề khẩu hiệu, mà bằng màu sắc và cảm xúc trong trẻo.

Có em lại chọn vẽ ngôi nhà màu vàng bên lá cờ Tổ quốc, dưới bầu trời xanh và bên cạnh cây trái. Một hình người nhỏ đứng cạnh cột cờ khiến bức tranh trở nên rất gần gũi. Đất nước trong cách nhìn ấy bắt đầu từ một mái nhà bình yên, từ một khoảng đồi xanh, từ một lá cờ trước cửa và từ cảm giác được thuộc về nơi mình đang sống.

Nhìn những bức tranh ấy, có thể thấy hoạt động hôm nay không chỉ là một cuộc thi vẽ. Đây là một hoạt động giáo dục cần được chăm chút và phát huy lâu dài. Các em được rèn luyện sự tập trung, kiên nhẫn, khả năng quan sát, tư duy hình ảnh, cảm xúc thẩm mỹ và năng lực biểu đạt. Quan trọng hơn, các em được tự mình chạm vào cái đẹp bằng chính đôi tay của mình.

Trong bối cảnh thế giới số và AI đang tác động mạnh mẽ đến trẻ em, những hoạt động thủ công, nghệ thuật và trải nghiệm trực tiếp như thế này càng trở nên cần thiết. Công nghệ có thể hỗ trợ, nhưng tâm hồn trẻ nhỏ cần được nuôi dưỡng bằng cảm xúc thật, trải nghiệm thật và sáng tạo thật.

Victoria Thăng Long 3 tự hào về buổi sáng hôm nay. Tự hào vì các em đã ngồi xuống thật nghiêm túc để tạo ra cái đẹp bằng đôi tay, bằng ánh mắt và bằng thế giới hồn nhiên của mình. Tự hào vì những bức tranh của Minh Thư, Minh Phương, Hà Liên Ngọc… và nhiều học sinh khác đã mở ra một không gian tuổi thơ trong trẻo, nơi tình yêu thương, niềm tin và khát vọng được cất lên bằng màu sắc.

Nhìn bức tranh “Đất nước trọn niềm vui”, nhìn lá cờ đỏ sao vàng, mái nhà có trái tim đỏ, những gương mặt trẻ thơ và những mảng xanh bao bọc xung quanh, ta chợt nhớ đến những câu thơ của Tố Hữu:
“Tôi lại nhìn, như đôi mắt trẻ thơ
Tổ quốc tôi, chưa đẹp thế bao giờ!
Xanh núi, xanh sông, xanh đồng, xanh biển
Xanh trời, xanh của những ước mơ…”

Cái đẹp ấy hôm nay không chỉ ngân lên từ trang thơ, mà còn hiện hữu trên trang giấy trắng của các em – trong những nét vẽ còn vụng về mà chân thật, trong từng mảng màu tươi non, trong ánh mắt chăm chú và trong tình yêu đất nước được gieo rất nhẹ từ tuổi nhỏ.

Và đôi khi, chỉ một em bé lặng lẽ tô lá cờ đỏ sao vàng, một mái nhà có trái tim đỏ, một cầu vồng phía trên ngọn cờ… cũng đủ làm người lớn thấy lòng mình ấm lại. Ấm vì ta nhận ra rằng, giáo dục đẹp nhất là khi biết nuôi dưỡng trong trẻ thơ khả năng rung động trước cái đẹp, biết yêu mái nhà của mình, yêu màu cờ của mình, yêu đất nước của mình bằng những cảm xúc đầu đời trong sáng nhất.
